述园鹿

唐代 韦应物
野性本难畜,玩习亦逾年。麑班始力直,麚角已苍然。 仰首嚼园柳,俯身饮清泉。见人若闲暇,蹶起忽低骞。 兹兽有高貌,凡类宁比肩。不得游山泽,跼促诚可怜。
xìng běn nán chù   wán nián bān shǐ zhí   jiā jiǎo cāng rán
yǎng shǒu jué yuán liǔ   shēn yǐn qīng quán jiàn rén ruò xián xiá   jué qiān
shòu yǒu gāo mào   fán lèi níng jiān yóu shān   chéng lián