书愿

近现代 卢青山
棉袄棉裤大汉装,头戴绒帽背靠墙。投老乡居吾久望,袖屠龙手曝冬阳。 岁暮熙然小村庄,不须太富高楼煌。衣食能够稍馀粮,邻来舍往时敲窗。 大人不怪吾老苍,偶住言笑二三声;小儿不畏吾诃佯,捋我髯须踞我膛。 青山安静绕四方,随春而绿共秋黄。有水长与山低昂,后山趋出前山航。 辞年有节循水梁,沿水千村络绎忙;礼肉精肥半相当,呼鞭著绢儿童香。 我虽孤独未遗旁,亦有人来奉醪觞;抬桌出庭桃纸张,请翁秃笔书斜行。 千万奇字久已忘,遍遍书此“喜乐长”。东家腊祭邀翁尝,西家婚丧翁饮浆。 一朝翁去聚相帮,薄棺送翁西山冈。不用碑铭记行藏,坟前栽桑无白杨。 日日经过茅荆荒,偶指圮墓言儿郎:“有老昔住吾邻房,无亲无友姓名亡。 临老飘泊寄吾邦,不知何事来何乡。稍兼痴蠢易相将,久已死矣无庸伤”。
mián ǎo mián hàn zhuāng   tóu dài róng mào bèi kào qiáng tóu lǎo xiāng jiǔ wàng   xiù lóng shǒu dōng yáng
suì rán xiǎo cūn zhuāng   tài gāo lóu huáng shí néng gòu shāo liáng   lín lái shè wǎng shí qiāo chuāng
rén guài lǎo cāng   ǒu zhù yán xiào èr sān shēng   xiǎo ér wèi yáng   rán táng
qīng shān ān jìng rào fāng   suí chūn ér 绿 gòng qiū huáng yǒu shuǐ zhǎng shān áng   hòu shān chū qián shān háng
nián yǒu jié xún shuǐ liáng   yán 沿 shuǐ qiān cūn luò máng   ròu jīng féi bàn xiāng dāng   biān zhù juàn ér tóng xiāng
suī wèi páng   yǒu rén lái fèng láo shāng   tái zhuō chū tíng táo zhǐ zhāng   qǐng wēng shū xié xíng
qiān wàn jiǔ wàng   biàn biàn shū   zhǎng   ”。 dōng jiā yāo wēng cháng   西 jiā hūn sàng wēng yǐn jiāng
zhāo wēng xiāng bāng   báo guān sòng wēng 西 shān gāng yòng bēi míng xíng cáng   fén qián zāi sāng bái yáng
jīng guò máo jīng huāng   ǒu zhǐ yán ér láng     :“ yǒu lǎo zhù lín   fáng qīn yǒu xìng míng
lín lǎo piāo bāng   zhī shì lái xiāng shāo jiān chī chǔn xiāng jiāng   jiǔ yōng shāng   ”。