疏影 自二坝渡江至芜湖舟中赏雪

清代 薛时雨
彤云密结。看玉龙战罢,纷蜕鳞甲。狡狯天公,何去何来,神通直恁奇绝。 江山一片光明界,应涤尽、人间尘劫。便寓言、瑶岛琼楼,何似水天澄澈。 有客扁舟独倚,中流恣眺览,万象空阔。画景诗情,无限愁肠,到此料应消灭。 翛然我欲凌风去,盼不到、高寒宫阙。也只合、横笛孤吟,心迹自盟江雪。
tóng yún jié kàn lóng zhàn   fēn tuì lín jiǎ jiǎo kuài tiān gōng   lái   shén tōng zhí nèn jué
jiāng shān piàn guāng míng jiè   yīng jǐn rén jiān chén jié biàn 便 yán yáo dǎo qióng lóu   shuǐ tiān chéng chè
yǒu piān zhōu   zhōng liú tiào lǎn   wàn xiàng kōng kuò huà jǐng shī qíng   xiàn chóu cháng   dào liào yìng xiāo miè
xiāo rán líng fēng   pàn dào gāo hán gōng què zhī héng yín   xīn méng jiāng xuě