疏影·苔枝缀玉

宋代 姜夔
苔枝缀玉。有翠禽小小。枝上同宿。客里相逢,篱角黄昏,无言自倚修竹。照君不惯胡沙远,但暗忆、江南江北。想佩环、月夜归来,化作此花幽独。 犹记深营旧事,那人正睡里,飞近蛾绿。莫似春风,不管盈盈,早与安排金屋。还教一片随波去,又却怨、玉龙哀曲。等恁时、重觅幽香,已入小窗横幅。
tái zhī zhuì yǒu cuì qín xiǎo xiǎo zhī shàng tóng 宿 xiāng féng   jiǎo huáng hūn   yán xiū zhú zhào jūn guàn shā yuǎn   dàn àn jiāng nán jiāng běi xiǎng pèi huán yuè guī lái   huà zuò huā yōu
yóu shēn yíng jiù shì   rén zhèng shuì   fēi jìn é 绿 shì chūn fēng   guǎn yíng yíng   zǎo ān pái jīn hái jiào piàn suí   yòu què yuàn lóng āi děng nèn shí zhòng yōu xiāng   xiǎo chuāng héng