疏影·琼妃卧月

宋代 王沂孙
琼妃卧月。任素裳瘦损,罗带重结。石径春寒,碧藓参差,相思曾步芳屧。离魂分破东风恨,又梦入、水孤云阔。算如今、也厌娉婷,带了一痕残雪。犹记冰奁半掩,冷枝画未就,归棹轻折。几度黄昏,忽到窗前,重想故人初别。苍虬欲卷涟漪去,慢蜕却、连环香骨。早又是,翠荫蒙茸,一似一枝清绝。
qióng fēi yuè rèn cháng shòu sǔn   luó dài zhòng jié shí jìng chūn hán   xiǎn cēn   xiāng céng fāng xiè hún fēn dōng fēng hèn   yòu mèng shuǐ yún kuò suàn jīn yàn pīng tíng   dài le hén cán xuě yóu bīng lián bàn yǎn   lěng zhī huà wèi jiù   guī zhào qīng zhé huáng hūn   dào chuāng qián   zhòng xiǎng rén chū bié cāng qiú juǎn lián   màn tuì què lián huán xiāng zǎo yòu shì   cuì yīn méng róng   zhī qīng jué