疏影 梅影

宋代 周密
冰条木叶。又横斜照水,一花初发。素壁秋屏,招得芳魂,仿佛玉容明灭。疏疏满地珊湖冷,全误却、扑花幽蝶。甚美人、忽到窗前,镜里好春难折。 闲想孤山旧事,浸清漪、倒映千树残雪。暗里东风,可惯无情,搅碎一帘香月。轻妆谁写崔徽面,认隐约、烟绡重叠。记梦回,纸帐残灯,瘦倚数枝清绝。
bīng tiáo yòu héng xié zhào shuǐ   huā chū qiū píng   zhāo fāng hún   fǎng 仿 róng míng miè shū shū mǎn shān lěng   quán què huā yōu dié shén měi rén dào chuāng qián   jìng hǎo chūn nán shé
xián xiǎng shān jiù shì   jìn qīng dào yìng qiān shù cán xuě àn dōng fēng   guàn qíng   jiǎo suì lián xiāng yuè qīng zhuāng shuí xiě cuī huī miàn   rèn yǐn yuē yān xiāo chóng dié mèng huí   zhǐ zhàng cán dēng   shòu shù zhī qīng jué