疏影·寒梢砌玉

宋代 吴潜
寒梢砌玉。把胆瓶顿了,相伴孤宿。寂寞幽客,筛影横斜,宜松更自宜竹。残更蝶梦知何处,□只在、昭亭山北。问平生、雪压霜欺,得似老枝擎独。 何事胭脂点染,认桃与辨杏,枝叶青绿。莫是冰姿,改换红妆,要近金门朱屋。繁华艳丽如飞电,但宛转、断歌零曲。且不如、藏白收香,旋学世间边幅。
hán shāo dǎn píng dùn le   xiāng bàn 宿 yōu   shāi yǐng héng xié   sōng gēng zhú cán gēng dié mèng zhī chǔ     zhī zài zhāo tíng shān běi wèn píng shēng xuě shuāng   de lǎo zhī qíng
shì yān zhī diǎn rǎn   rèn táo biàn xìng   zhī qīng 绿 shì bīng 姿   gǎi huàn hóng zhuāng   yào jìn jīn mén zhū fán huá yàn fēi diàn   dàn wǎn zhuǎn duàn líng qiě cáng bái shōu xiāng   xuán xué shì jiān biān