疏影(催雪)

宋代 刘辰翁
香篝素被。听花犯低低,瑶花开未。长记那时,炽炭围炉,瘦妻换酒行试。党家人在销金帐,约莫是、打围归际。又谁知、别忆烹茶,冷落故家愁思。 闻道滕骄巽懒,今朝待檄与,翻云须易。白白不成,又不教晴,做尽黄昏情味。银河本是冰冰底。怎忍向、东风成水。待满城、玉宇琼楼,却报卧庐人起。
xiāng gōu bèi tīng huā fàn   yáo huā kāi wèi zhǎng shí   chì tàn wéi   shòu huàn jiǔ xíng shì dǎng jiā rén zài xiāo jīn zhàng   yuē shì wéi guī yòu shéi zhī bié pēng chá   lěng luò jiā chóu
wén dào téng jiāo xùn lǎn   jīn zhāo dài   fān yún bái bái chéng   yòu jiào qíng   zuò jǐn huáng hūn qíng wèi yín běn shì bīng bīng zěn rěn xiàng dōng fēng chéng shuǐ dài mǎn chéng qióng lóu   què bào rén