疏影 残梅

魏晋 高燮
零香犹馥。正阑珊别意,还住芳躅。幽梦凄清,寒雨黄昏,肯被东风吹逐。 孤心却恨春无赖,岂愿游蜂往复。故宁甘、憔悴姿容,品耐横空寒玉。 他竟无人爱惜,万葩齐取媚,韶华纷触。独有斜阳,如怨如痴,照向篱边巷曲。 杜鹃原是消魂鸟,惟冷对、余花痛哭。剩南枝、月苦烟荒,彷佛傲霜秋菊。
líng xiāng yóu zhèng lán shān bié hái   zhù fāng zhú yōu mèng qīng hán   huáng hūn kěn bèi   dōng fēng chuī zhú      
xīn què hèn chūn lài   yuàn yóu fēng wǎng níng gān qiáo cuì róng pǐn 姿 nài   héng kōng hán      
jìng rén ài   wàn mèi   sháo huá fēn chù yǒu xié yáng   yuàn chī zhào   xiàng biān xiàng    
juān yuán shì xiāo hún niǎo   wéi lěng duì huā tòng shèng nán zhī yuè yān huāng páng ào   shuāng qiū