疏影

宋代 王梦应
瞢腾晓被,听堕冰层角,晴哢仍未。土湿烟生,庭掩寒青,障泥懒为春试。东风旧与花飞去,料记得、年年沙际。忍落梅、万点苔根,化作一窗离思。 犹忆蔫红稚绿,断桥雪未扫,天近春易。老对荒寒,事旧人新,雁后不成情味。人间解有花如海,待一片、不教随水。但玉香、酥影玲珑,逐日暖红云里。
méng téng xiǎo bèi   tīng duò bīng céng jiǎo   qíng lòng réng wèi shī 湿 yān shēng   tíng yǎn hán qīng   zhàng lǎn wèi chūn shì dōng fēng jiù huā fēi   liào de nián nián shā rěn luò méi wàn diǎn tái gēn   huà zuò chuāng
yóu niān hóng zhì 绿   duàn qiáo xuě wèi sǎo   tiān jìn chūn lǎo duì huāng hán   shì jiù rén xīn   yàn hòu chéng qíng wèi rén jiān jiě yǒu huā hǎi   dài piàn jiào suí shuǐ dàn xiāng yǐng líng lóng   zhú nuǎn hóng yún