疏影

宋代 赵文
余赏其言,为赋 寒泉溅雪,有环佩隐隐,飞度霜月。易水风寒,壮士悲歌,关山万里离别。杨花浩荡晴空转,又化作、云鸿霜鹘。耿石壕,夜久无言寂历,如闻幽咽。云谷山人老矣,江空又岁晚,相对愁绝。玉立长身,自是胎仙,舞我黄庭三叠。人间只惯丁当字,妙处在、一声清拙。待明朝、试拂菱花,老我一簪华发。
shǎng yán   wèi
hán quán jiàn xuě   yǒu huán pèi yǐn yǐn   fēi shuāng yuè shuǐ fēng hán   zhuàng shì bēi   guān shān wàn bié yáng huā hào dàng qíng kōng zhuàn   yòu huà zuò yún hóng 鸿 shuāng gěng shí háo   jiǔ yán   wén yōu yún shān rén lǎo   jiāng kōng yòu suì wǎn   xiāng duì chóu jué cháng shēn   shì tāi xiān   huáng tíng sān dié rén jiān zhǐ guàn dīng dāng   miào chǔ zài shēng qīng zhuō dài míng cháo shì líng huā   lǎo zān huá