疏影

宋代 陈允平
先生遗墨有感,借韵以赋 千峰翠玉。送孤云伴我,罗窗清宿。拂晓凭虚,春碧生寒,衣单瘦倚筇竹。东风不解吹愁醒,但芳草、溪城南北。认雾鬟,遥锁修颦,眉妩为谁愁独。 江上轻鸥似识,背昭亭两两,飞破晴渌。一片苍烟,隔断家山,梦绕石窗萝屋。相看不厌朝还暮,算几度、赤阑干曲。待倩诗、收拾归来,写作卧游屏幅。
xiān sheng yǒu gǎn   jiè yùn
qiān fēng cuì sòng yún bàn   luó chuāng qīng 宿 xiǎo píng   chūn shēng hán   dān shòu qióng zhú dōng fēng jiě chuī chóu xǐng   dàn fāng cǎo chéng nán běi rèn huán   yáo suǒ xiū pín   méi wèi shuí chóu
jiāng shàng qīng ōu shì shí   bèi zhāo tíng liǎng liǎng   fēi qíng piàn cāng yān   duàn jiā shān   mèng rào shí chuāng luó xiāng kàn yàn cháo hái   suàn chì lán gān dài qiàn shī shōu shí guī lái   xiě zuò yóu píng