疏影

宋代 吴潜
千门委玉。是个人富贵,才隔今宿。冒栋摧檐,都未商量,呼童且伴庭竹。千蹊万径行踪灭,渺不认、溪南溪北。问白鸥,此际谁来,短艇钓鱼翁独。 偏爱山茶雪里,放红艳数朵,衣素裳绿。兽炭金炉,羔酒金钟,正好笙歌华屋。敲冰煮茗风流衬,念不到、有人洄曲。但老农、欢笑相呼,麦被喜添全幅。
qiān mén wěi shì rén guì   cái jīn 宿 mào dòng cuī yán   dōu wèi shāng liáng   tóng qiě bàn tíng zhú qiān wàn jìng xíng zōng miè   miǎo rèn nán běi wèn bái ōu   shuí lái   duǎn tǐng diào wēng
piān ài shān chá xuě   fàng hóng yàn shù duǒ   cháng 绿 shòu tàn jīn   gāo jiǔ jīn zhōng   zhèng hǎo shēng huá qiāo bīng zhǔ míng fēng liú chèn   niàn dào yǒu rén huí dàn lǎo nóng huān xiào xiāng   mài bèi tiān quán