疏影

宋代 吴潜
嗤琼笑玉。向画堂可肯,风露边宿。耐冻禁寒,便瘦宜枯,前生莫是孤竹。从来不上春工谱,梦不到、沈香亭北。算只消、澹影疏香,伴个幽栖人独。 莫待痴峰_蝶,倩青女捺住,多少红绿。落雁寒芦,翠鸟冰枝,近傍三间茅屋。□□□□□□□,□□□、□□□□。想这般,夷旷襟怀,渺视乾员坤幅。
chī qióng xiào xiàng huà táng kěn   fēng biān 宿 nài dòng jìn hán   biàn 便 shòu   qián shēng shì zhú cóng lái shàng chūn gōng   mèng dào shěn xiāng tíng běi suàn zhǐ xiāo dàn yǐng shū xiāng   bàn yōu rén
dài chī fēng   _ dié   qiàn qīng zhù   duō shǎo hóng 绿 luò yàn hán   cuì niǎo bīng zhī   jìn bàng sān jiān máo 。,、。                       xiǎng         zhè bān   kuàng jīn huái 怀   miǎo shì qián yuán kūn