疏影

清代 苏穆
闲庭翠暖。怪梧叶、无情先送幽怨。敲响空阶,不管愁人,临风刚赋秋扇。 西风最惜分离苦,便尽日、萧萧深院。自那时、蹙损双蛾,怎向这回重展。 休问年来憔悴,绿窗春去后,吟事都懒。弄影银蟾,轻荡湘波,偏照天涯人面。 芭蕉叶叶篱边碎,又忍卷、珠帘重看。便唤取玉宇春回,别是一番莺燕。
xián tíng cuì nuǎn guài qíng xiān sòng yōu yuàn qiāo xiǎng kōng jiē   guǎn chóu rén   lín fēng gāng qiū shàn
西 fēng zuì fēn   biàn 便 jìn xiāo xiāo shēn yuàn shí sǔn shuāng é   zěn xiàng zhè huí zhòng zhǎn
xiū wèn nián lái qiáo cuì   绿 chuāng chūn hòu   yín shì dōu lǎn nòng yǐng yín chán   qīng dàng xiāng   piān zhào tiān rén miàn
jiāo biān suì   yòu rěn juǎn zhū lián zhòng kàn biàn 便 huàn chūn huí   bié shì fān yīng yàn