疏影

宋代 吴潜
佳人步玉。待月来弄影,天挂参宿。冷透屏帏,清入肌肤,风敲又听檐竹。前村不管深雪闭,犹自绕、枝南枝北。算平生、此段幽奇,占压百花曾独。 闲想罗浮旧恨,有人正醉里,姝翠蛾绿。梦断魂惊,几许凄凉,却是千林梅屋。鸡声野渡溪桥滑,又角引、戍楼悲曲。怎得知、清足亭边,自在杖藜巾幅。梅圣俞诗云:“十分清意足。”余别墅有梅亭,扁日清足。
jiā rén dài yuè lái nòng yǐng   tiān guà shēn xiù 宿 lěng tòu píng wéi   qīng   fēng qiāo yòu tīng yán zhú qián cūn guǎn shēn xuě   yóu rào zhī nán zhī běi suàn píng shēng duàn yōu   zhàn bǎi huā céng
xián xiǎng luó jiù hèn   yǒu rén zhèng zuì   shū cuì é 绿 mèng duàn hún jīng   liáng   què shì qiān lín méi shēng qiáo huá   yòu jiǎo yǐn shù lóu bēi zěn de zhī qīng tíng biān   zai zhàng jīn méi shèng shī yún     :“ shí fēn qīng   。” bié shù yǒu méi   tíng biǎn qīng