殊熠猫儿过访 其三 茗坐夜谈极言吾村山水清嘉良可卜居

清代 陈忠平
一水一山良可栖,孤村悬隔竹为蹊。客来轻叱当门犬,日落高呼上树鸡。 自给鲜蔬补微俸,不将浊酒到深脐。清宵莫道閒难遣,听我吹嘘有逸妻。
shuǐ shān liáng   cūn xuán zhú wèi lái qīng chì dāng mén quǎn   luò gāo shàng shù
xiān shū wēi fèng   jiāng zhuó jiǔ dào shēn qīng xiāo dào xián nán qiǎn   tīng chuī yǒu