书驿壁二首 其二

宋代 陆游
峡中山多甲天下,万嶂千峰通一罅。峒民无地习耕稼,射麋捕虎连昼夜。 女儿薄命天不借,青灯独宿江边舍。黎明卖薪勿悲吒,女生岂有终不嫁。
xiá zhōng shān duō jiǎ tiān xià   wàn zhàng qiān fēng tōng xià dòng mín gēng jià shè   lián zhòu    
ér mìng tiān jiè   qīng dēng 宿 jiāng biān shě míng mài xīn bēi zhā   shēng yǒu zhōng jià