述意

宋代 陆游
忧患无穷生有涯,惟须百事屏纷华。 人谁敢侮修身士,天不能穷力穑家。 频唤老僧同夜粥,间从邻叟试秋茶。 结茅林下从来事,瓦屋三间已太奢。
yōu huàn qióng shēng yǒu   wéi bǎi shì píng fēn huá  
rén shuí gǎn xiū shēn shì   tiān néng qióng jiā  
pín huàn lǎo sēng tóng zhōu   jiān cóng lín sǒu shì qiū chá  
jié máo lín xià cóng lái shì   sān jiān tài shē