书意

宋代 陆游
屋漏徙我床,窗破补其罅。 衣穿傲狐貉,食淡忘脍炙。 人生老可哀,百事就衰谢。 我喜在得归,味美如啖蔗。 虽云茅茨陋,岂不贤传舍。 儿能牧鸡豚,身自种桑柘。 市垆酒易赊,邻厩驴可借。 睡任门生嘲,醉无官长骂。 见书眼先闭,惰嬾亦自赦。 却後五百年,林间作佳话。
lòu chuáng   chuāng xià  
chuān 穿 ào   shí dàn wàng kuài zhì  
rén shēng lǎo āi   bǎi shì jiù shuāi xiè  
zài de guī   wèi měi dàn zhè  
suī yún máo lòu   xián chuán shè  
ér néng tún   shēn zhǒng sāng zhè  
shì jiǔ shē   lín jiù jiè  
shuì rèn mén shēng cháo   zuì guān zhǎng  
jiàn shū yǎn xiān   duò lǎn shè  
què hòu bǎi nián   lín jiàn zuò jiā huà