书意

宋代 陆游
一鸣辄斥不鸣烹,祸福元知未易评。 湖海凄凉身跌宕,杯觞豪举笔纵横。 敢希二顷成高卧,但愿诸公致太平。 波暖龙舟泝清汴,道边扶杖眼犹明。
míng zhé chì míng pēng   huò yuán zhī wèi píng
hǎi liáng shēn diē dàng   bēi shāng háo zòng héng
gǎn èr qǐng chéng gāo   dàn yuàn zhū gōng zhì tài píng
nuǎn lóng zhōu qīng biàn   dào biān zhàng yǎn yóu míng