书异

唐代 元稹
孟冬初寒月,渚泽蒲尚青。飘萧北风起,皓雪纷满庭。 行过冬至后,冻闭万物零。奔浑驰暴雨,骤鼓轰雷霆。 传云不终日,通宵曾莫停。瘴云愁拂地,急溜疑注瓶。 汹涌潢潦浊,喷薄鲸鲵腥。跳趫井蛙喜,突兀水怪形。 飞蚋奔不死,修蛇蛰再醒。应龙非时出,无乃岁不宁。 吾闻阴阳户,启闭各有扃。后时无肃杀,废职乃玄冥。 座配五天帝,荐用百品珍。权为祝融夺,神其焉得灵。 春秋雷电异,则必书诸经。仲冬雷雨苦,愿省蒙蔽刑。
mèng dōng chū hán yuè   zhǔ shàng qīng piāo xiāo běi fēng   hào xuě fēn mǎn tíng
xíng guò dōng zhì hòu   dòng wàn líng bēn hún chí bào   zhòu hōng léi tíng
chuán yún zhōng   tōng xiāo céng tíng zhàng yún chóu   liū zhù píng
xiōng yǒng huáng lǎo zhuó   pēn jīng xīng tiào qiáo jǐng   shuǐ guài xíng
fēi ruì bēn   xiū shé zhé zài xǐng yìng lóng fēi shí chū   nǎi suì níng
wén yīn yáng   yǒu jiōng hòu shí shā   fèi zhí nǎi xuán míng
zuò pèi tiān   jiàn yòng bǎi pǐn zhēn quán wèi zhù róng duó   shén yān líng
chūn qiū léi diàn   shū zhū jīng zhòng dōng léi   yuàn shěng méng xíng