树叶

元代 仇远
不知何树叶,红润极鲜明。 一片风吹落,几番霜染成。 止啼诚诳语,题字亦閒情。 把玩真堪惜,攜归予绣枰。
zhī shù   hóng rùn xiān míng
piàn fēng chuī luò   fān shuāng rǎn chéng
zhǐ chéng kuáng   xián qíng
wán zhēn kān   xié guī xiù píng