书雁荡山灵岩寺壁

宋代 张扩
画里儿时见一斑,朅来老病倦跻攀。诸峰拔地上云雨,万壑出泉鸣佩环。 图牒未闻从古有,鬼神定自破天悭。道人笑我杀风景,不办淹留半日閒。
huà ér shí jiàn bān   qiè lái lǎo bìng juàn pān zhū fēng shàng yún wàn   chū quán míng pèi huán    
dié wèi wén cóng yǒu   guǐ shén dìng tiān qiān dào rén xiào shā fēng jǐng   bàn yān liú bàn xián