书幸

宋代 陆游
才薄无能役,穷途不意全。 得书娱晚暮,遇药起沉绵。 漂母能分食,偷儿肯恕毡。 不知从此去,更度几流年?
cái báo néng   qióng quán
shū wǎn   yào chén mián
piāo néng fēn shí   tōu ér kěn shù zhān
zhī cóng   gèng liú nián