舒啸

宋代 白玉蟾
豁然登高台,四天一何眇。 舒怀摩丹田,静境万籁悄。 前村生孤烟,半山吞残照。 倚剑呼黄鹤,遽然发长啸。
huò rán dēng gāo tái   tiān miǎo  
shū huái 怀 dān tián   jìng jìng wàn lài qiāo  
qián cūn shēng yān   bàn shān tūn cán zhào  
jiàn huáng   rán cháng xiào