蜀相庙

宋代 汪元量
我谒武侯祠,阴郎草凄凄。 当时南阳结庐学龙卧,深山大泽无人知。 胡为蜀先主,三顾前致辞。 欲烦恢复天下计,先生筹策天下奇。 浩然出山来,凜凜虎豹姿。 乘时既得人,上曰真吾师。 已晓关与张,二子不复疑。 孤有孔明在军中,如龙有水相因依。 历数既有归,破贼当自兹。 可怜复汉社稷心未已,当时三峡图垒空巍巍。 先生有才过曹丕,中原恢复未可知。 惜哉军务劳,一心死无私。 出师一表如皎日,千古万古鸿名垂。
hóu   yīn láng cǎo  
dāng shí nán yáng jié xué lóng   shēn shān rén zhī  
wéi shǔ xiān zhǔ   sān qián zhì  
fán huī tiān xià   xiān sheng chóu tiān xià  
hào rán chū shān lái   lǐn lǐn bào 姿  
chéng shí rén   shàng yuē zhēn shī  
xiǎo guān zhāng   èr zi  
yǒu kǒng míng zài jūn zhōng   lóng yǒu shuǐ xiàng yīn  
shǔ yǒu guī   zéi dāng  
lián hàn shè xīn wèi   dāng shí sān xiá lěi kōng wēi wēi  
xiān sheng yǒu cái guò cáo   zhōng yuán huī wèi zhī  
zāi jūn láo   xīn  
chū shī biǎo jiǎo   qiān wàn hóng 鸿 míng chuí