书喜

宋代 陆游
莫谓家贫厌旧醅,一尊聊对桂花开。 天菑已过无蝗孽,海舶初通有药材。 剩借凉风吹醉颊,况逢急雨洗浮埃。 入秋腰脚增强健,山麓从今日日来。
wèi jiā pín yàn jiù pēi   zūn liáo duì guì huā kāi  
tiān guò huáng niè   hǎi chū tōng yǒu yào cái  
shèng jiè liáng fēng chuī zuì jiá   kuàng féng āi  
qiū yāo jiǎo zēng qiáng jiàn   shān cóng jīn lái