书喜

宋代 陆游
攲斜古屋枕江干,恩赐残骸许挂冠。杵臼有声聊足食,羊牛识路自归阑。 不求客恕陶潜醉,肯受人怜范叔寒。儿辈渐还家暖热,预知灯火话团栾。
xié zhěn jiāng gān   ēn cán hái guà guān chǔ jiù yǒu shēng liáo shí   yáng niú shí guī lán
qiú shù táo qián zuì   kěn shòu rén lián fàn shū hán ér bèi jiàn huán jiā nuǎn   zhī dēng huǒ huà tuán luán