书陶弘景传后

宋代 郭祥正
能辞朝市隐山中,爱种青松听好风。不学许由长洗耳,谬为图谶悦萧公。
néng cháo shì yǐn shān zhōng   ài zhǒng qīng sōng tīng hǎo fēng xué yóu zhǎng ěr miù   wéi chèn yuè xiāo gōng