书堂

宋代 刘敞
客身困旅人,未如负舍蜗。滚滚荆吴间,所居不常家。 宴安非吾事,但恐发早华。且复一日葺,随时具生涯。 白盛烂四壁,茔净磨疵瑕。虚明豁心府,永使思无邪。 愁来莫与语,起就书龙蛇。亦足写方寸,放歌快咨嗟。 苦嫌中庭窄,所生野草花。故须种松竹,反忆日月遐。 岁寒与谁共,惆怅终无他。
shēn kùn rén   wèi shě gǔn gǔn jīng jiān   suǒ cháng jiā
yàn ān fēi shì   dàn kǒng zǎo huá qiě   suí shí shēng
bái shèng làn   yíng jìng xiá míng huō xīn   yǒng shǐ 使 xié
chóu lái   jiù shū lóng shé xiě fāng cùn   fàng kuài jiē
xián zhōng tíng zhǎi   suǒ shēng cǎo huā zhǒng sōng zhú   fǎn yuè xiá
suì hán shuí gòng   chóu chàng zhōng