书叹

宋代 陆游
历尽危涂井与参,鬓毛饱受雪霜侵。平生不可俗子眼,后世谁知吾辈心。 河洛方行胡正朔,山林虚度醉光阴。浩歌未阕先投枕,衰病常忧感慨深。
jìn wēi jǐng cān   bìn máo bǎo shòu xuě shuāng qīn píng shēng yǎn   hòu shì shéi zhī bèi xīn
luò fāng xíng zhēng shuò   shān lín zuì guāng yīn hào wèi què xiān tóu zhěn   shuāi bìng cháng yōu gǎn kǎi shēn