书叹

宋代 陆游
早得虚名翰墨林,谢归忽已岁时侵。 春郊射雉朝盘马,秋院焚香夜弄琴。 病酒闭门常兀兀,哦诗袖手久愔愔。 浮沉不是忘经世,後有仁人识此心。
zǎo míng hàn lín   xiè guī suì shí qīn
chūn jiāo shè zhì cháo pán   qiū yuàn fén xiāng nòng qín
bìng jiǔ mén cháng   ó shī xiù shǒu jiǔ yīn yīn
chén shì wàng jīng shì   hòu yǒu rén rén shí xīn