书叹

宋代 陆游
无能自号痴须老,尚健人惊矍铄翁。 未向松根藏病骨,尚寻花底醉春风。 翩翩孤影如归鹤,冉冉流年付断蓬。 曾谒高皇识隆准,伤心无复一人同!
néng hào chī lǎo   shàng jiàn rén jīng jué shuò wēng
wèi xiàng sōng gēn cáng bìng   shàng xún huā zuì chūn fēng
piān piān yǐng guī   rǎn rǎn liú nián duàn péng
céng gāo huáng shí lóng zhǔn   shāng xīn rén tóng