书叹

宋代 陆游
人生如春蚕,作茧自缠裹,一朝眉羽成,钻破亦在我。 少年不自珍,妄念然烈火,眼乱舞腰轻,心醉笑齿瑳。 余龄幸早悟,世味无一可;但忆唤山僧,煎茶陈饼果。
rén shēng chūn cán   zuò jiǎn chán guǒ   zhāo méi chéng   zuān zài
shào nián zhēn   wàng niàn rán liè huǒ   yǎn luàn yāo qīng   xīn zuì xiào chǐ 齿 cuō
líng xìng zǎo   shì wèi   dàn huàn shān sēng   jiān chá chén bǐng guǒ