蜀水道中
迢递春山春日迟,老天无事使人悲。时危汉苑花含笑,风急隋堤柳蹙眉。
村落无烟几千里,麦麻何处两三岐。年来无限伤春意,独倚长松听子规。
tiáo
迢
dì
递
chūn
春
shān
山
chūn
春
rì
日
chí
迟
,
lǎo
老
tiān
天
wú
无
shì
事
shǐ
使
rén
人
bēi
悲
shí
。
wēi
时
hàn
危
yuàn
汉
huā
苑
hán
花
xiào
含
fēng
笑
,
jí
风
suí
急
dī
隋
liǔ
堤
cù
柳
méi
蹙
眉
。
cūn
村
luò
落
wú
无
yān
烟
jǐ
几
qiān
千
lǐ
里
,
mài
麦
má
麻
hé
何
chǔ
处
liǎng
两
sān
三
qí
岐
nián
。
lái
年
wú
来
xiàn
无
shāng
限
chūn
伤
yì
春
dú
意
,
yǐ
独
cháng
倚
sōng
长
tīng
松
zǐ
听
guī
子
规
。