书事

清代 濮文暹
我生误文字,平贼无奇术。远闻三里城,受攻四十日。 报国固不才,亦莫救家室。有弟杀贼归,犹抱老母膝。 膝前妹娇痴,向之索枣栗。忽惊刀矛撞,投怀涕潜溢。 是时屋瓦飞,雷从地底出。烟中互长梯,与贼相甲乙。 三登而三堕,催以万觱篥。全家争督战,不解避斧锧。 致身臣应尔,寸土守敢失。贼富民愈贫,雀罗鼠更掘。 雀鼠幸未空,全军仍以律。朝向大吏述,暮向大吏述。 大吏无援师,忍怒日受叱。昨日兵力分,十已遣六七。 近郊贼方横,山城遑与恤。驰书慰众心,此情不忍笔。 但言大军来,重围破可必。讹语纷刺耳,入梦亦不吉。 仰天问消息,鸿雁杳无一。不来肝肠裂,来亦肝肠裂。 上言民可怜,下与骨月诀。我思化黄鹄,飞入罗网缺。 贼营三十里,去恐羽翼折。将心且随月,黯照战场血。 旂渍血花紫,月下惨成列。登陴见予季,此时心骨热。 书生弱有年,一旦横磨铁。老母素怜儿,今不闻呜咽。 昨驰告急封,家书竟断绝。公义不及私,此举太豪杰。 独不计汝兄,请师喉屡噎。家人祇解啼,首蓬面不洁。 巍巍雨花冢,深深大峨穴。德薄者祀斩,或免天所罚。 服官三十载,吾父多清节。生儿诚太愚,处世又不哲。 恃此臣子心,安危总一辙。圣诏渴求贤,所恨学尽拙。 男儿好身手,甘兹尘土灭,煌煌君父恩,及时好施设。
shēng wén   píng zéi shù yuǎn wén sān chéng   shòu gōng shí
bào guó cái   jiù jiā shì yǒu shā zéi guī   yóu bào lǎo
qián mèi jiāo chī   xiàng zhī suǒ zǎo jīng dāo máo zhuàng   tóu huái 怀 qián
shì shí fēi   léi cóng chū yān zhōng zhǎng   zéi xiāng jiǎ
sān dēng ér sān duò   cuī wàn quán jiā zhēng zhàn   jiě zhì
zhì shēn chén yīng ěr   cùn shǒu gǎn shī zéi mín pín   què luó shǔ gèng jué
què shǔ xìng wèi kōng   quán jūn réng cháo xiàng shù   xiàng shù
yuán shī   rěn shòu chì zuó bīng fēn   shí qiǎn liù
jìn jiāo zéi fāng héng   shān chéng huáng chí shū wèi zhòng xīn   qíng rěn
dàn yán jūn lái   chóng wéi é fēn ěr   mèng
yǎng tiān wèn xiāo xi   hóng 鸿 yàn yǎo lái gān cháng liè   lái gān cháng liè
shàng yán mín lián   xià yuè jué huà huáng   fēi luó wǎng quē
zéi yíng sān shí   kǒng zhé jiāng xīn qiě suí yuè   àn zhào zhàn chǎng xuè
xuè huā   yuè xià cǎn chéng liè dēng jiàn   shí xīn
shū shēng ruò yǒu nián   dàn héng tiě lǎo lián ér   jīn wén
zuó chí gào fēng   jiā shū jìng duàn jué gōng   tài háo jié
xiōng   qǐng shī hóu jiā rén jiě   shǒu péng miàn jié
wēi wēi huā zhǒng   shēn shēn é xué zhě zhǎn   huò miǎn tiān suǒ
guān sān shí zài   duō qīng jié shēng ér chéng tài   chǔ shì yòu zhé
shì chén xīn   ān wēi zǒng zhé shèng zhào qiú xián   suǒ hèn xué jǐn zhuō
nán ér hǎo shēn shǒu   gān chén miè   huáng huáng jūn ēn   shí hào shī shè