书适

宋代 陆游
老翁垂七十,其实似童儿。 山果啼呼觅,乡傩喜笑随。 群嬉累瓦塔,独立照盆池。 更挟残书读,浑如上学时。
lǎo wēng chuí shí   shí shì tóng ér  
shān guǒ   xiāng nuó xiào suí  
qún lèi   zhào pén chí  
gèng xié cán shū   hún shàng xué shí