书绅诗

唐代 权德舆
和静有真质,斯人称最灵。感物惑天性,触里纷多名。 祸机生隐微,智者鉴未形。败礼因近习,哲人自居贞。 当令念虑端,鄙嫚不能萌。苟非不逾矩,焉得遂性情。 谨之在事初,动用各有程。千里起步武,彗云自纤茎。 心源一流放,骇浪奔长鲸。渊木苟端深,枝流则贞清。 和理通性术,悠久方昭明。先师留中庸,可以导此生。
jìng yǒu zhēn zhì   rén chēng zuì líng gǎn huò tiān xìng   chù fēn duō míng
huò shēng yǐn wēi   zhì zhě jiàn wèi xíng bài yīn jìn   zhé rén zhēn
dāng lìng niàn duān   màn néng méng gǒu fēi   yān suì xìng qíng
jǐn zhī zài shì chū   dòng yòng yǒu chéng qiān   huì yún xiān jīng
xīn yuán liú fàng   hài làng bēn cháng jīng yuān gǒu duān shēn   zhī liú zhēn qīng
tōng xìng shù   yōu jiǔ fāng zhāo míng xiān shī liú zhōng yōng   dǎo shēng