疏山仁禅师赞

宋代 释德洪
三支习气,其毒炽然。熏烝识心,盘屈纠缠。众生不明,横生疑怖。 忽然见之,辄自惊仆。空花世间,本离生灭。廓然十方,露其窘穴。 唯矬师叔,是大幻师。与夺万法,自在娱嬉。乃知大千,皆公戏具。 手中木蛇,是曹家女。
sān zhī   chì rán xūn zhēng shí xīn pán   jiū chán zhòng shēng míng héng shēng        
rán jiàn zhī   zhé jīng kōng huā shì jiān běn   shēng miè kuò rán shí fāng   jiǒng xué      
wéi cuó shī shū   shì huàn shī duó wàn   zai nǎi zhī qiān jiē gōng        
shǒu zhōng shé   shì cáo jiā