书僧房

宋代 洪迈
陆续流泉自成句,来拥红炉听山雨。 道人更有深深处,语曲如珠蚁几度。 几砚无尘寒欲雾,雕盘篆破孤萤吐。 味如嚼蜡那禁咀,茶甘未回君莫去。
liú quán chéng   lái yōng hóng tīng shān  
dào rén gèng yǒu shēn shēn chù   zhū  
yàn chén hán   diāo pán zhuàn yíng  
wèi jiáo jìn   chá gān wèi huí jūn