书情献相公

唐代 严维
年来白发欲星星,误却生涯是一经。魏阙望中何日见, 商歌奏罢复谁听。孤根独弃惭山木,弱质无成状水萍。 今日更须询哲匠,不应休去老岩扃。
nián lái bái xīng xing   què shēng shì jīng wèi quē wàng zhōng jiàn  
shāng zòu shuí tīng gēn cán shān   ruò zhì chéng zhuàng shuǐ píng
jīn gèng xún zhé jiàng   yīng xiū lǎo yán jiōng