抒情留别并州从事

唐代 马戴
浅学常自鄙,谬承贤达知。 才希汉主召,玉任楚人疑。 年长惭漂泊,恩深惜别离。 秋光独鸟过,暝色一蝉悲。 鹤发生何速,龙门上苦迟。 雕虫羞朗鉴,干禄贵明时。 故国诚难返,青云致未期。 空将感激泪,一自洒临岐。
qiǎn xué cháng   miù chéng xián zhī
cái hàn zhǔ zhào   rèn chǔ rén
nián zhǎng cán piāo   ēn shēn bié
qiū guāng niǎo guò   míng chán bēi
shēng   lóng mén shàng chí
diāo chóng xiū lǎng jiàn   gàn guì míng shí
guó chéng nán fǎn   qīng yún zhì wèi
kōng jiāng gǎn lèi   lín