叔平山居

明代 彭年
一曲溪山似辋川,天开幽境与栖禅。 堤分柳浪烟中远,峰矗芙蓉水上妍。 不断香风吹宝殿,有时花雨坠珠筵。 还怜假榻清秋夜,数尽渔灯废客眠。
shān shì wǎng chuān   tiān kāi yōu jìng chán  
fēn liǔ làng yān zhōng yuǎn   fēng chù róng shuǐ shàng yán  
duàn xiāng fēng chuī bǎo diàn 殿   yǒu shí huā zhuì zhū yán  
hái lián jiǎ qīng qiū   shù jǐn dēng fèi mián