说诗八首

清代 宋湘
三百诗人岂有诗,都成绝唱沁心脾。 今人不讲源头水,只问支流派是谁。 涂脂传粉画长眉,按拍循腔疾复迟。 学过邯郸多少步,可怜挨户卖歌儿。 心源探到古人初,征实翻空总自如。 好把臭皮囊洗净,神仙楼阁在高虚。 豫章出地势轮囷,细草孤花亦可人。 独有五通仙杜老,各还命脉各精神。 学韩学杜学髯苏,自是排场与众殊。 若使自家无曲子,等闲铙鼓与笙芋。 池塘春草妙难寻,泥落空梁苦用心。 若比大江流日夜,哀丝豪竹在知音。 文章妙绝有邱迟,一纸书中百首诗。 正在将军旗鼓处,忽然花杂草长时。 读书万卷真须破,念佛千声好是空。 多少英雄齐下泪,一生缠死笔头中。
sān bǎi shī rén yǒu shī   dōu chéng jué chàng qìn xīn
jīn rén jiǎng yuán tóu shuǐ   zhǐ wèn zhī liú pài shì shuí
zhī chuán fěn huà cháng méi   àn pāi xún qiāng chí
xué guò hán dān duō shǎo   lián āi mài er
xīn yuán tàn dào rén chū   zhēng shí fān kōng zǒng
hǎo chòu náng jìng   shén xiān lóu zài gāo
zhāng chū shì lún qūn   cǎo huā rén
yǒu tōng xiān lǎo   hái mìng mài jīng shén
xué hán xué xué rán   shì pái chǎng zhòng shū
ruò shǐ 使 jiā zi   děng xián náo shēng
chí táng chūn cǎo miào nán xún   luò kōng liáng yòng xīn
ruò jiāng liú   āi háo zhú zài zhī yīn
wén zhāng miào jué yǒu qiū chí   zhǐ shū zhōng bǎi shǒu shī
zhèng zài jiāng jūn chù   rán huā cǎo zhǎng shí
shū wàn juàn zhēn   niàn qiān shēng hǎo shì kōng
duō shǎo yīng xióng xià lèi   shēng chán tóu zhōng