说诗

宋代 姜特立
作者固已难,读者亦未易。 有宝斯识宝,至宝况难值。 三家寠人子,岂辨瑚琏器。 鼠璞将见珍,周鼎或斡弃。 诗道诚难言,大要该六义。 其高出苍天,其深潜厚地。 枯中发穠华,淡处有余味。 似拙乃藏巧,借钝以宣利。 开阔要波澜,组织须经纬。 或险而莫亲,或平而足贵。 圆转各随形,悟入非力至。 不止事吟哦,先须存兴寄。 变态千万端,胜处同一致。 以此而读诗,庶得古人意。
zuò zhě nán   zhě wèi  
yǒu bǎo shí bǎo   zhì bǎo kuàng nán zhí  
sān jiā rén   biàn liǎn  
shǔ jiāng jiàn zhēn   zhōu dǐng huò  
shī dào chéng nán yán   yào gāi liù  
gāo chū cāng tiān   shēn qián hòu  
zhōng nóng huá   dàn chù yǒu wèi  
shì zhuō nǎi cáng qiǎo   jiè dùn xuān  
kāi kuò yào lán   zhī jīng wěi  
huò xiǎn ér qīn   huò píng ér guì  
yuán zhuǎn suí xíng   fēi zhì  
zhǐ shì yín é   xiān cún xīng  
biàn tài qiān wàn duān   shèng chù tóng zhì  
ér shī   shù rén