朔日迎客这章诸贤多有和者使君再赋仍次韵以

宋代 曹彦约
霜清石出水分流,邂逅骚人得志秋。 落日断霞增逸气,小窗低户愧英游。 苦无酒量能陪饮,只有诗盟可避愁。 此地何哉添此瑞,建章新识九牙驺。
shuāng qīng shí chū shuǐ fèn liú   xiè hòu sāo rén zhì qiū  
luò duàn xiá zēng   xiǎo chuāng kuì yīng yóu  
jiǔ liàng néng péi yǐn   zhǐ yǒu shī méng chóu  
zāi tiān ruì   jiàn zhāng xīn shí jiǔ zōu