说剑

唐代 元稹
吾友有宝剑,密之如密友。我实胶漆交,中堂共杯酒。 酒酣肝胆露,恨不眼前剖。高唱荆卿歌,乱击相如缶。 更击复更唱,更酌亦更寿。白虹坐上飞,青蛇匣中吼。 我闻音响异,疑是干将偶。为君再拜言,神物可见不。 君言我所重,我自为君取。迎箧已焚香,近鞘先泽手。 徐抽寸寸刃,渐屈弯弯肘。杀杀霜在锋,团团月临纽。 逡巡潜虬跃,郁律惊左右。霆电满室光,蛟龙绕身走。 我为捧之泣,此剑别来久。铸时近山破,藏在松桂朽。 幽匣狱底埋,神人水心守。本是稽泥淬,果非雷焕有。 我欲评剑功,愿君良听受。剑可剸犀兕,剑可切琼玖。 剑决天外云,剑冲日中斗。剑隳妖蛇腹,剑拂佞臣首。 太古初断鳌,武王亲击纣。燕丹卷地图,陈平绾花绶。 曾被桂树枝,寒光射林薮。曾经铸农器,利用翦稂莠。 神物终变化,复为龙牝牡。晋末武库烧,脱然排户牖。 为欲扫群胡,散作弥天帚。自兹失所往,豪英共为诟。 今复谁人铸,挺然千载后。既非古风胡,无乃近鸦九。 自我与君游,平生益自负。况擎宝剑出,重以雄心扣。 此剑何太奇,此心何太厚。劝君慎所用,所用无或苟。 潜将辟魑魅,勿但防妾妇。留斩泓下蛟,莫试街中狗。 君今困泥滓,我亦坌尘垢。俗耳惊大言,逢人少开口。
yǒu yǒu bǎo jiàn   zhī yǒu shí jiāo jiāo   zhōng táng gòng bēi jiǔ
jiǔ hān gān dǎn   hèn yǎn qián pōu gāo chàng jīng qīng   luàn xiàng fǒu
gèng gèng chàng   gèng zhuó gèng shòu 寿 bái hóng zuò shàng fēi   qīng shé xiá zhōng hǒu
wén yīn xiǎng   shì gàn jiàng ǒu wèi jūn zài bài yán   shén jiàn
jūn yán suǒ zhòng   wèi jūn yíng qiè fén xiāng   jìn qiào xiān shǒu
chōu cùn cùn rèn   jiàn wān wān zhǒu shā shā shuāng zài fēng   tuán tuán yuè lín niǔ
qūn xún qián qiú yuè   jīng zuǒ yòu tíng diàn mǎn shì guāng   jiāo lóng rào shēn zǒu
wèi pěng zhī   jiàn bié lái jiǔ zhù shí jìn shān   cáng zài sōng guì xiǔ
yōu xiá mái   shén rén shuǐ xīn shǒu běn shì cuì   guǒ fēi léi huàn yǒu
píng jiàn gōng   yuàn jūn liáng tīng shòu jiàn tuán   jiàn qiè qióng jiǔ
jiàn jué tiān wài yún   jiàn chōng zhōng dòu jiàn huī yāo shé   jiàn nìng chén shǒu
tài chū duàn áo   wáng qīn zhòu yàn dān juǎn   chén píng wǎn huā shòu
céng bèi guì shù zhī   hán guāng shè lín sǒu céng jīng zhù nóng   yòng jiǎn láng yǒu
shén zhōng biàn huà   wèi lóng pìn jìn shāo   tuō rán pái yǒu
wèi sǎo qún   sàn zuò tiān zhǒu shī suǒ wǎng   háo yīng gòng wèi gòu
jīn shuí rén zhù   tǐng rán qiān zǎi hòu fēi fēng   nǎi jìn jiǔ
jūn yóu   píng shēng kuàng qíng bǎo jiàn chū   zhòng xióng xīn kòu
jiàn tài   xīn tài hòu quàn jūn shèn suǒ yòng   suǒ yòng huò gǒu
qián jiāng chī mèi   dàn fáng qiè liú zhǎn hóng xià jiāo   shì jiē zhōng gǒu
jūn jīn kùn   bèn chén gòu ěr jīng yán   féng rén shǎo kāi kǒu