朔风寄永叔
朔风嗥枯枝,远雁不能起。
日色寒无光,原野澹千里。
所思在南国,遐路阔音旨。
潜鳞亦安托,冰结长河水。
峨峨既未泮,猎猎终不已。
悠然伤我心,历乱非可拟。
shuò
朔
fēng
风
háo
嗥
kū
枯
zhī
枝
,
yuǎn
远
yàn
雁
bù
不
néng
能
qǐ
起
。
rì
日
sè
色
hán
寒
wú
无
guāng
光
,
yuán
原
yě
野
dàn
澹
qiān
千
lǐ
里
。
suǒ
所
sī
思
zài
在
nán
南
guó
国
,
xiá
遐
lù
路
kuò
阔
yīn
音
zhǐ
旨
。
qián
潜
lín
鳞
yì
亦
ān
安
tuō
托
,
bīng
冰
jié
结
cháng
长
hé
河
shuǐ
水
。
é
峨
é
峨
jì
既
wèi
未
pàn
泮
,
liè
猎
liè
猎
zhōng
终
bù
不
yǐ
已
。
yōu
悠
rán
然
shāng
伤
wǒ
我
xīn
心
,
lì
历
luàn
乱
fēi
非
kě
可
nǐ
拟
。