顺之将携室行而苦雨用前韵戏之

宋代 晁补之
十旬九雨龙淫荒,林蝉砌螾俱悲凉。 丰隆不闵行泽足,犹唤脂车烦阿香。 我知此咎非风伯,凭凭幕天尔勍敌。 王郎行李望秋晴,莫污北飞双凤翼。
shí xún jiǔ lóng yín huāng   lín chán yǐn bēi liáng
fēng lóng mǐn xíng   yóu huàn zhī chē fán ā xiāng
zhī jiù fēi fēng   píng píng tiān ěr qíng
wáng láng xíng wàng qiū qíng   běi fēi shuāng fèng